Ctrl+K

搜尋方式

磕著


磕著

觸碰

磕著

  1. [動詞]相撞、撞到。語氣完結時唸作kha̍p--tio̍h。

    伊行路跋倒,頭去磕著。

    I kiânn-lōo pua̍h-tó, thâu khì kha̍p--tio̍h.

    (他走路跌倒,去撞到頭。)

磕著

  1. =[磕一著]。

磕著

  1. Kòng-tio̍h;phah-tio̍h;kheh-tio̍h。

  • 磕著手。

磕著

其他 ko̍k-tio̍h(同)

  1. Kho̍k-tio̍h tīng物。

  • 頭殼磕著壁。


磕著

  1. 撞到。

    佢走出去該下磕著門,額頭起一隻瘻。
    他跑出去的時候撞到門,額頭起了一個包。

對應華語 撞到

首頁
搜尋
收藏
紀錄