Ctrl+K

搜尋方式

閃風


閃風

  1. 風寒所侵。《紅樓夢》第五二回:「晴雯方才又閃了風,著了氣,反覺更不好了。」


閃風

  1. [動詞]避風。

    風颱咧欲來矣,真濟漁船仔攏駛入來港口閃風。

    Hong-thai teh-beh lâi--ah, tsin tsē hî-tsûn-á lóng sái ji̍p-lâi káng-kháu siám-hong.

    (颱風快要來了,很多漁船都開進港口避風。)

  2. [形容詞]指某地因地形或地勢的關係,風勢較小,可以避風。

    這个所在真閃風。

    Tsit ê sóo-tsāi tsin siám-hong.

    (這個地方真避風。)

閃風

  1. 避風

  2. 風吹bē-tio̍h ê所在。


首頁
搜尋
收藏
紀錄