[形容詞]位置顛倒。
物件毋通囥顛倒反。 Mi̍h-kiānn m̄-thang khǹg tian-tò-píng. (東西不要放反了。)
物件毋通囥顛倒反。
Mi̍h-kiānn m̄-thang khǹg tian-tò-píng.
(東西不要放反了。)
[形容詞]上下顛倒相反。
天地顛倒反。 Thinn-tē tian-tò-píng. (天地上下顛倒,不合常理。意指人倫顛倒,長幼無序,或尊卑不分等等。)
天地顛倒反。
Thinn-tē tian-tò-píng.
(天地上下顛倒,不合常理。意指人倫顛倒,長幼無序,或尊卑不分等等。)
《臺灣台語常用詞辭典》資料取得日期:20251219
© 中華民國教育部 (Ministry of Education, R.O.C.)