Ctrl+K

搜尋方式

橫逆


橫逆

  1. 強暴不順理的行為。《孟子.離婁下》:「有人於此,其待我以橫逆,則君子必自反也。」漢.王充《論衡.書解》:「呂氏橫逆,劉氏將傾。」


橫逆

  1. [形容詞]凶橫。殘忍暴虐。

    伊彼个人有夠橫逆,竟然連老爸都敢拍。

    I hit ê lâng ū-kàu hîng-gi̍k, kìng-jiân liân lāu-pē to kánn phah.

    (他那個人實在很殘暴,竟然連老爸都敢打。)

橫逆

其他 huâinn-gi̍k

  1. 暴逆;殘虐;橫暴

橫逆

其他 huînn-ke̍h(同)

  1. 反對,逆叛。

  2. 物件等散亂;雜亂。

  • (1) 橫逆序大人。
  • (2) 橫逆pháinn勢過路。

橫逆

  1. (同)惡霸,非道。


首頁
搜尋
收藏
紀錄